Làm thế nào tăng doanh số?
Tư vấn MIỄN PHÍ! Thông tin về chúng tôi.

----/----

Bạn có tin công ty lốp xe lại nổi tiếng với các ấn phẩm du lịch – Michelin Guide

 

Hướng dẫn Michelin (tiếng Pháp: Hướng dẫn Michelin) là một loạt sách hướng dẫn được xuất bản bởi công ty lốp xe Michelin của Pháp trong hơn một thế kỷ. Thuật ngữ này thường đề cập đến Sách hướng dẫn Michelin Red được xuất bản hàng năm, hướng dẫn tham khảo nhà hàng và khách sạn lâu đời nhất ở châu Âu, giải thưởng sao Michelin cho sự xuất sắc cho một số cơ sở được lựa chọn.

Việc mua lại hoặc mất ngôi sao có thể có tác động đáng kể đến sự thành công của một nhà hàng. Michelin cũng xuất bản một loạt hướng dẫn chung cho các thành phố, vùng và quốc gia, Hướng dẫn viên xanh.

 

Lịch sử

Sổ tay hướng dẩn du lịch Michelin 1911

Năm 1900, có ít hơn 3.000 chiếc xe trên các con đường của Pháp. Để tăng nhu cầu ô tô và, theo đó, lốp xe, nhà sản xuất lốp xe và anh em Édouard và André Michelin đã xuất bản hướng dẫn cho người lái xe Pháp năm 1900, Sách hướng dẫn Michelin.  Gần 35.000 bản, bản hướng dẫn đầu tiên miễn phí này đã được phân phát; nó cung cấp thông tin hữu ích cho người lái xe, chẳng hạn như bản đồ, sửa chữa lốp xe và hướng dẫn thay thế, danh sách xe cơ khí, khách sạn và trạm xăng trên toàn nước Pháp. Bốn năm sau, vào năm 1904, các anh em xuất bản một hướng dẫn cho Bỉ tương tự như Hướng dẫn Michelin.

Michelin sau đó đã giới thiệu hướng dẫn cho Algeria và Tunisia (1907); dãy núi Alps và sông Rhine (miền bắc nước Ý, Thụy Sĩ, Bavaria và Hà Lan) (1908); Đức, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha (1910); Ireland và quần đảo Anh (1911); và “Các nước mặt trời” – “The Countries of the Sun” (Les Pays du Soleil) (Bắc Phi, Nam Ý và Corsica) (1911). Năm 1909, một phiên bản tiếng Anh của hướng dẫn được xuất bản.

Trong Thế chiến I, việc xuất bản cuốn sách hướng dẫn đã bị đình chỉ. Sau chiến tranh, các phiên bản sửa đổi của hướng dẫn tiếp tục được trao cho đến năm 1920. Người ta nói rằng André Michelin, đến thăm một thương nhân lốp xe, nhận thấy các bản sao của hướng dẫn được sử dụng để lót bàn làm việc. Dựa trên nguyên tắc “người đàn ông chỉ thực sự tôn trọng những gì anh ta trả cho”, Michelin quyết định tính giá cho hướng dẫn, khoảng 750 franc hoặc 2,15 đô la vào năm 1922.  Họ cũng thực hiện một số thay đổi, đáng chú ý là liệt kê các nhà hàng theo danh mục cụ thể, thêm danh sách khách sạn (ban đầu chỉ dành cho Paris) và loại bỏ quảng cáo trong hướng dẫn.  Nhận ra sự phổ biến ngày càng tăng của phần nhà hàng của hướng dẫn, các anh em tuyển dụng một nhóm đến thăm và xem xét các nhà hàng & đánh giá khách quan nhất.

Năm 1926, người hướng dẫn bắt đầu trao giải sao cho các cơ sở ăn uống cao cấp. Ban đầu, chỉ có một ngôi sao duy nhất được trao tặng. Sau đó, vào năm 1931, hệ thống phân cấp  ngôi sao đã được giới thiệu. Cuối cùng, vào năm 1936, các tiêu chí cho các bảng xếp hạng được đánh dấu sao đã được công bố.

Năm 1931, trang bìa của hướng dẫn đã được thay đổi từ xanh sang đỏ, và vẫn tồn tại trong tất cả các phiên bản tiếp theo.  Trong Thế chiến II, xuất bản lại bị đình chỉ, nhưng vào năm 1944, theo yêu cầu của Lực lượng Đồng minh, hướng dẫn năm 1939 tới Pháp được tái bản đặc biệ, bản đồ của nó được đánh giá là tốt nhất và cập nhật nhất hiện có. Công bố bản hướng dẫn thường niên được tiếp tục vào ngày 16 tháng 5 năm 1945, một tuần sau VE Day.

Trong những năm đầu sau chiến tranh, những ảnh hưởng kéo dài của sự thiếu hụt thời chiến đã khiến Michelin phải áp đặt giới hạn trên của hai ngôi sao; vào năm 1950, phiên bản tiếng Pháp đã liệt kê 38 cơ sở được đánh giá để đáp ứng tiêu chuẩn này. Hướng dẫn Michelin đầu tiên của Ý được xuất bản vào năm 1956. Nó không được trao tặng sao trong ấn bản đầu tiên. Năm 1974, hướng dẫn đầu tiên đến Anh. Hai mươi lăm ngôi sao đã được trao tặng.

Vào tháng 11 năm 2005, Michelin đã sản xuất hướng dẫn đầu tiên của Mỹ, bao gồm 500 nhà hàng ở năm quận của thành phố New York và 50 khách sạn ở Manhattan.

Vào năm 2007, một Hướng dẫn Michelin của Tokyo đã được ra mắt. Trong cùng năm đó, người hướng dẫn đã giới thiệu một tạp chí Étoile. Trong năm 2008, khối lượng Hồng Kông và Ma Cao đã được thêm vào danh sách Hướng dẫn Michelin.  Tính đến năm 2013, hướng dẫn được xuất bản trong 14 ấn bản bao gồm 23 quốc gia.

Năm 2008, nhà hàng người Đức Juliane Caspar được bổ nhiệm làm tổng biên tập ấn bản tiếng Pháp của cuốn hướng dẫn này. Trước đây cô đã chịu trách nhiệm về các hướng dẫn Michelin đến Đức, Thụy Sĩ và Áo. Cô trở thành người phụ nữ đầu tiên và quốc gia không phải người Pháp đầu tiên chiếm giữ vị trí của Pháp. Tờ báo Đức Die Welt bình luận về cuộc hẹn, “Theo quan điểm của thực tế”  giống như người đến từ sao Hỏa.

Nhà phê bình thực phẩm của Michelin, được biết đến với tên gọi “thanh tra”, chỉ  xếp hạng 3 nhà hàng hàng đầu, Michelin đánh giá khoảng 100 nhà hàng trong năm 2016. Các nhà hàng nhận được Sao Michelin lần đầu tiên có thể mong đợi một lượng khách du lịch tăng cao.

Gordon Ramsay, đầu bếp nổi tiếng đã khiến các đầu bếp trẻ khóc trong chương trình Hell’s Kitchen, đã khóc khi  mất hai ngôi sao Michelin vào năm 2013.

 

Đúng là một chút lạ, bởi vì Michelin là một công ty lốp xe lại có báo cáo, đánh giá xếp hạng hàng năm về du lịch và ăn uống.

Michelin bắt đầu xuất bản “Hướng dẫn đỏ” vào năm 1900, khi cả xe hơi và du lịch thực phẩm đều xa hoa mới lạ. Những người sáng tạo của nó hy vọng rằng một cuốn sách hướng dẫn cung cấp thông tin về khách sạn, nhà hàng và đường sẽ  dẫn mọi người lái xe nhiều hơn — và mua thêm lốp Michelin.

Ngày nay, Michelin tiếp tục chủ động đánh giá các nhà hàng để quảng bá tên công ty. Nó giống như khi Công ty Coca-Cola điều hành giải Oscar, đã tạo ra buổi lễ vào những năm 1920 để mọi người sẽ đến xem phim và uống nhiều soda hơn. Điều đó gây tranh cãi cho dù hướng dẫn vẫn giúp Michelin bán lốp xe, nhưng quyền sở hữu của Michelin là công cụ cho sự nổi tiếng và uy quyền của hướng dẫn đó.

Nếu Hướng dẫn Michelin là để tiếp thị & quãng cáo thì các hướng dẩn này sẽ không nổi bật khắp thế giới  đến vậy. Vì các ấn phẩm thương mại chủ yếu nhằm lôi cuốn khách hàng, đằng này Michelin đánh giá để đem lại giá trị thật sự cho khách hàng.

 

Đối với người lái xe, thông tin đó là rất cần thiết. Nếu các trạm xăng vẫn chưa tồn tại, thì người lái xe cần biết nơi  nào bán xăng. Người lái xe cần lịch trình được liệt kê khi mặt trời lặn trong năm vì đường cao tốc chưa có đèn. Chỉ một phần nhỏ các cửa hàng sửa chữa ô tô vẫn mở cửa quanh năm, điều này khiến cho việc biết đóng cửa vào cuối mùa hè là rất quan trọng. Các chi tiết như thế này đã phân biệt Sách hướng dẫn Michelin từ các sách du lịch thời đó.

Những nỗ lực của các anh em Michelin để làm cho việc lái xe dễ dàng hơn ngoài hướng dẫn. Một khi nhân viên công ty bắt đầu xếp hạng khách sạn, họ đã làm rõ với các chủ khách sạn rằng họ nên cung cấp chỗ đỗ xe miễn phí. Họ cũng vận động chính phủ đặt biển báo giao thông cho người lái xe – Edouard Michelin đôi khi được cho là đã phát minh ra số đường, bởi vì ông đã thuyết phục chính phủ mở rộng những con số được vẽ trên các đường cao tốc. Đôi khi, những người  của công ty tự đặt dấu hiệu hướng dẩn đi đường.

Kết luận:

Hướng dẩn Michelin không phải nhằm bán sản phẩm lốp xe nhưng Michelin muốn cung cấp sự tiện dụng của các bản hướng dẩn cho các tài xế và những khách du lịch. Từ sự hướng dẩn & đánh giá thực sự hữu ích này người dùng luôn nhớ về lốp xe Michelin

 

Source: https://en.wikipedia.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *